Cổng tri thức OpenEdu

Điều gì làm lãnh đạo thành lãnh đạo?

Trần Đình Hoành

Nguồn ảnh: Freepik.com
 

Lãnh đạo cần làm gì để truyền cảm hứng
cho nhóm và để mọi người đều thực hiện
theo 1 mục tiêu chung.
Đào Thu Hằng, NCS Tiến sĩ, Portugal

Đâu là sức mạnh bên ngoài và bên trong
của người lãnh đạo?
Sr M. Matta Trần Thị Lành, Dòng Nữ Vương Hòa Bình Buôn Ma Thuột

Điều gì cần nhất ở một người lãnh đạo: tính
cách lãnh đạo (tự nhiên), tầm nhìn xa rộng,
giỏi chuyên môn, có kỹ năng giao tiếp tuyệt vời… ?
Nguyễn Thị Tâm, GĐ Công ty tâm lý thực nghiệm Hồn Việt,
Tp HCM

leadershipKhi nghiên cứu về Lãnh Đạo Học điều khó khăn nhất cho các nhà nghiên cứu là tìm ra cốt lõi của lãnh đạo—cái gì làm lãnh đạo là lãnh đạo, mà không có cái đó thì không là lãnh đạo?

Người ta nói về nhiều đặc tính của lãnh đạo: tầm nhìn, hiểu người, giỏi chuyên môn, kiên trì, yêu thành viên… Nhưng nhiều người có những đặc tính này, và hầu như người quản lý nào cũng có nhiều đặc tính như thế. Vậy thì điều gì, hay những điều gì, đặt người lãnh đạo đứng trội lên trên tất cả những người khác quanh họ?

Nếu ta quan sát tất cả mọi lãnh đạo lớn của thế giới từ Chúa Giêsu và Phật Thích Ca đến Abraham Lincoln, Mẹ Têrêxa… rồi đến đội trưởng các đội bóng, trưởng các ban nhạc rock, trưởng các đoàn kịck … điều gì ta thấy chung trong tất cả mọi người?

1. Mỗi người đều rất cống hiến cho công việc họ làm, dù đó là giảng đạo, giúp người nghèo, hay chơi nhạc. Chúa Giêsu giảng đạo ngày đêm dù người nghe tin hay không tin, khen hay chê, mời đón hay xua đuổi. John Lennon chơi nhạc dù có tiền hay không có tiền, khán giả vỗ tay hay đòi đuổi, trong quán vô danh ở Liverpool hay trên sàn nhạc thế giới.

Sự cống hiến này có thể đến từ một quyết tâm, như Mẹ Têrêxa quyết tâm phục vụ người nghèo hay Abraham Lincoln quyết tâm phục vụ nước Mỹ. Nhưng bên sau quyết tâm đó ta có thể thấy tình yêu bao la cho người nghèo của Mẹ Têrêxa hay cho người dân nước Mỹ của Abraham Lincoln.

Đam mê. Tất cả mọi cầu thủ, vận động viên, nghệ sĩ… đều làm việc của họ hàng ngày, dù nắng mưa bảo tố thắng thua thành bại, vì họ đam mê nghệ thuật của họ đến mức cống hiến cả cuộc đời của họ.

“Đam mê nghệ thuật” chỉ là một từ khác của “yêu nghệ thuật”.

Chúa Giêsu giảng đạo vì một sứ mệnh—vâng lời Đức chúa trời để chuộc tội cho loài người. Nếu lý giải theo cách bình thường thì đó là vì một tình yêu vĩ đại cho toàn thể loài người. Phật Thích Ca cũng giảng đạo vì muốn dạy cho mọi người con đường giải thoát khỏi khổ đau, vì tình yêu vô tận cho mọi chúng sinh.

Tóm lại bên sau các cống hiến làm việc cả đời là tình yêu, dù đó là yêu loài người, yêu tổ quốc, yêu đồng bào, hay yêu nghệ thuật.

Tình yêu thúc đẩy lãnh đạo cống hiến. Nhưng dù tình yêu đó là tình yêu gì, thì thể hiện bên ngoài vẫn là cống hiến, thường trực, hàng ngày, cả đời. Cống hiến đến mức, đối với các lãnh đạo, công việc không còn là công việc nữa mà đã trở thành hít thở.

Đây là điều căn bản nhất cho mọi lãnh đạo ở mọi cấp độ.

2. Công việc mà lãnh đạo đang làm thì thường là người khác không thể làm bằng.

Không ai giảng về tình yêu một chiều hay hơn Chúa Giêsu. Không ai giảng về con đường cứu khổ hay hơn Phật Thích Ca. Không ai lo cho người nghèo trên đường phố Calcutta hay hơn Mẹ Têrêxa. Không ai điều phối trên sân bóng hay hơn Messy. Không ai hay hơn John Lennon trong ban nhạc Beatles.

Điều này thì cũng dễ hiểu: sự cống hiến làm người ta thành chuyên gia hàng đầu.

3. Những lãnh đạo vĩ đại đều cố gắng đối phó với những vấn đề mà đa số người trong xã hội của họ trong thời của họ đều quan tâm.

Phật Thích Ca đi tìm con đường cứu khổ trong một xã hội Ấn Độ nhiều bất công và nghèo đói.

Chúa Giêsu dạy tình yêu vô điều kiện trong xã hội Do Thái hận thù La Mã cực kỳ và mong đợi một Đấng cứu thế giúp họ.

Abraham Lincoln đối phó với chế độ nô lệ.

Mẹ Têrêxa đối phó với nghèo đói trên đường phố Calcutta.

Nelson Mandela đối phó với nạn kỳ thị chủng tộc ở Nam Phi.

Trần Hưng Đạo đối phó với làn quân xâm lăng từ phương Bắc.

Gandhi đối phó với ách thống trị của người Anh trên Ấn Độ.

Chính nỗ lực đối phó với những vấn đề lớn làm người lãnh đạo thành lãnh đạo vĩ đại và có nhiều người hứng khởi đi theo.

Ngày nay ta thấy những người làm việc và hoạt động thường xuyên để làm cho làng xã hay thành phố của họ có giáo dục tốt hơn, hay đường phố sạch hơn, hay bớt tham nhũng hơn… đều là những người đã hoặc sẽ trở thành lãnh đạo của những người ủng hộ họ.

4. Con người tử tế của lãnh đạo.

Lãnh đạo không nhất thiết phải là thánh nhân, nhưng ít ra những căn bản đạo đức của con người–khiêm tốn, thành thật, và yêu người–thì phải vững để mọi người kính phục. Nếu mọi người không kính phục thì rất khó để thành lãnh đạo vì không có người theo.

Bill Clinton chẳng hạn, người ta có thể nói Bill Clinton là một tổng thống thành công về kinh tế trong nhiệm kỳ của ông, nhưng vì vụ xì căng đan Lewinsky (thiếu thành thật với quốc dân), sẽ chẳng bao giờ có người gọi Bill Clinton là một lãnh đạo vĩ đại (great leader). Và nếu vụ xì căng đan xảy ra trước khi Bill Clinton ứng cử tổng thống thì Bill Clinton đã không bao giờ là tổng thống.

Chúng ta có thể tóm lại bốn điểm trên như sau: “Lãnh đạo là người tử tế, cống hiến đời mình và khả năng rất cao của mình vào việc đối phó với những vấn đề mà rất nhiều người quan tâm.”

Chúc các bạn lãnh đạo tốt.

Mến,

Hoành

Nguồn: https://dotchuoinon.com/2013/01/18/dieu-gi-lam-lanh-dao-thanh-lanh-dao/?fbclid=IwAR24wqdRYm84OI-QKQu6iSRV9t1RXZAMxRRb_oe3lZQF90Kue8uG8T6Qe4U


Bài giảng này được sưu tầm và biên tập bởi một Nhóm IPLer của
Chương trình Lãnh đạo Khai phóng IPL khóa 5

 Văn Thị Ngọc Dung

Trần Đỗ Tâm Giao

Phan Duy Khánh

Hoàng Thị Thanh Thảo

Lê Nguyên Thông

Nguyễn Ngọc Trâm