Cổng tri thức OpenEdu

VƯỢT QUA SỰ TỰ TI VÀ LO LẮNG

Eckhart Tolle

CÂU HỎI: Tôi 34 tuổi, có một công việc tốt và một gia đình tốt; tôi cưới một người đàn ông tuyệt vời. Tuy nhiên, tôi lại thường xuyên cảm thấy lo lắng và tôi không biết là mình muốn gì trong cuộc sống. Tôi cảm thấy rất tự ti và tôi dễ dàng trở nên phòng thủ. Hiếm khi nào tôi cảm thấy hài lòng và biết ơn. Những suy nghĩ của tôi rất tiêu cực. Tôi cần sự chấp nhận từ người khác.

ECKHART TOLLE: Có vẻ như đây không phải là một câu hỏi, nhưng thật ra là có một câu hỏi ẩn giấu trong đó. Đầu tiên, tôi muốn chúc mừng người đặt câu hỏi này bởi cô ấy có sự tự nhận thức để nhận ra mình đang cảm thấy lo lắng. Không phải ai đang lo lắng cũng biết rằng mình đang lo lắng. Nỗi lo lắng chiếm lấy họ, và trở thành trạng thái bình thường của họ. Nếu bạn hỏi họ: “Bạn có đang lo lắng không?” họ sẽ nói: “Không, tôi không lo lắng.”

Câu “Tôi không biết là mình muốn gì trong cuộc sống” có vẻ là sự bắt đầu của nơi không-biết, và đây là một điều tốt. “Tôi cảm thấy rất tự ti” chỉ ra bạn cũng đang nhận ra sự tự ti của mình. “Tôi dễ dàng trở nên phòng thủ”, một lần nữa, chỉ ra rằng bạn biết rằng mình có xu hướng phòng thủ; nhưng câu hỏi là trong khoảnh khắc mà bạn đang trở nên phòng thủ, bạn có biết rằng mình đang phòng thủ hay không, hay bạn chỉ nhận ra điều đó sau đó? “Hiếm khi nào tôi cảm thấy hài lòng và biết ơn”, cũng là một sự tự quan sát tốt. “Những suy nghĩ của tôi rất tiêu cực” cũng là một sự tự nhận thức tốt khác. Bạn có thể hỏi, trong ngay lúc này, có những suy nghĩ nào đang diễn ra trong tâm trí của mình không?

Nếu trong bạn có sự nhận thức này vào giây phút mà những thứ bạn nêu trên đang diễn ra – sự phòng thủ, sự tự ti, nỗi lo lắng – bạn sẽ nhận ra có những suy nghĩ nhất định cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí bạn, có những tiếng nói trong đầu bạn nói rằng bạn không xứng đáng, và điều đó dẫn đến sự tự ti. Có thể có những cảm xúc nào đó đi cùng với những suy nghĩ ấy, nhưng:



Người đặt câu hỏi biết rằng cô ấy cảm thấy tự ti, và nếu cô ấy có thể nhận ra những suy nghĩ trong khoảnh khắc mà cảm giác tự ti đang nổi lên, cô ấy có thể nhận ra những suy nghĩ bị điều kiện hóa, lặp đi lặp lại này không nhất thiết là sự thật. Sự tự ti có thể xuất phát từ tuổi thơ của cô ấy – nó thường diễn ra ở những người mà bố mẹ họ hay chỉ trích họ hoặc nói với họ rằng họ chẳng bao giờ đủ giỏi. Có thể việc này bắt đầu từ đó, và nó hình thành nên một cách suy nghĩ bị điều kiện hóa. 

Sự tự nhận thức đã có sẵn bên trong bạn cần phải ở đó khi mà những suy nghĩ ấy nổi lên – để bạn có thể nhận ra chúng chỉ là những suy nghĩ – và rồi bạn sẽ không còn hoàn toàn bị mắc kẹt trong điều mà những suy nghĩ ấy nói nữa. Nói cách khác, cảm nhận về bản thân bạn không còn nằm trong suy nghĩ; mà là trong sự nhận thức đang nhận ra những suy nghĩ ấy. Nó cũng giống như phép ẩn dụ, sự rộng lớn của bầu trời là sự nhận thức của bạn, và những suy nghĩ là những đám mây trôi trong bầu trời ấy.